Mẹ...

By Nhím ngoan của tôi!

         Tối muộn mình nhắn tin: “Anh đang làm gì thế”. Một lúc sau điện thoại mình mới có tin trả lời: “Anh đang ngồi nói chuyện với mẹ”. Thốt nhiên mình trở về trạng thái bần thần rồi im lặng. Mình lặng lẽ cất điện thoại vào hộc bàn lòng chợt nghĩ: “Sao mình 37 năm rồi chưa bao giờ có một cuộc chuyện trò như thế…”. Rồi cũng thốt nhiên mình chợt nhớ tới những dòng mình viết về mẹ với đầy những hình ảnh ước lệ tượng trưng từ hồi 1994 viết rồi dấu nhẹm. Mình nói là ước lệ tượng trưng bởi tất cả cũng là do mình tưởng tượng mà thôi…

More...

Mình lẩn thẩn rồi...

By Nhím ngoan của tôi!

     Một đám sương mờ vương vất. Lòng ta hầu cũng như sương...

More...

Mình buồn ngồi viết đôi dòng quẩn quanh...

By Nhím ngoan của tôi!

         Hôm nay mà không chính xác là ngay trong những giây phút này mình thực sự không muốn làm gì cả. Vì sao ư-vì rất nhiều nguồn cơn lý lẽ! Có phải là do buồn không-phải chứ! Không phải chỉ là buồn thôi đâu-mà phải là buồn rất nhiều mới đúng…
        

More...

Lử khử lừ khừ

By Nhím ngoan của tôi!

         Sáng nay mình mau mải vào nhà thấy bài Để dành của mình sau mấy ngày chu du thiên hạ nay đã trở về. Mình vui có cảm giác như cái lử khử lừ khừ đã ở với mình hơn một tuần nay có vợi đi ít nhiều. Nhưng mình lại được khuyên là không nên ngồi nhiều trước máy vi tính. Vậy nên cứ đưa cái lử khử lừ khừ của mình lên cho đỡ trống. Vả lại từ hôm về lại vnweblog đến nay mình chưa ghé thăm nhà ai-chắc các anh các chị khi đọc mấy dòng này cũng hiểu cho mình!

More...

Gửi những giọt chát nồng sít mặn của em!

By Nhím ngoan của tôi!

 

"Khổ thân bà"-bạn em bâng khuâng nói. "Ừ tui không sao đâu"-Em trí trá. Rồi lên xe mau mải đi đón con mau mải chạy ào đến chị cho một công việc riêng: "Mắt mẹ Nhím sao đã lại đỏ què đỏ quạch lên thế". "Em đau bụng". "Đau như em là đau bụng cả đời". Em thở dài-chiếc thở dài vương vị mặn. Rồi tự nhiên em lại ước: Giá như bên tai em trên mi mắt em có thêm một tiếng hỏi nữa-tiếng hỏi của một trái tim yêu...

More...

Linh cảm

By Nhím ngoan của tôi!

         Tôi rầu rầu ngồi viết mấy dòng loanh quanh. Loanh quanh một dạo lại

thấy lòng thăm thẳm những chông chênh...

More...

Khúc đêm

By Nhím ngoan của tôi!

         Có những đêm tôi ngồi và nghĩ. Rồi lại ước ao. Rồi lại lẩm nhẩm lời một

bài hát mà anh đã thuộc: Ngồi trong đêm...


More...

Tự vấn

By Nhím ngoan của tôi!

         Những lời này tôi viết từ năm 1995 đến nay cũng đã 15 năm tôi đi qua

cuộc đời vậy mà vẫn mãi là lời của riêng mình tôi...

More...

Những tiếng thở dài...

By Nhím ngoan của tôi!

                                                              em buồn nên viết đôi dòng vu vơ

                                                        (gửi tặng những tiếng thở dài của em)

More...

Trước bàn thờ cha

By Nhím ngoan của tôi!


         Tôi đang đi qua những ngày buồn tủi. Sáng nay sau khi thắp hương cho cha tôi cứ đứng chôn chân trước bàn thờ cha mình. Và nghĩ-những ý nghĩ chạy lên đến đỉnh điểm của sự cực đoan. Và khóc-những giọt nước mắt chát nồng luênh loang. Và tay trái tôi lại tìm lấy bàn phải của mình nắm chặt...

More...